TRUYỆN CỔ TÍCH BÁC SĨ VẠN NĂNG

TRUYỆN CỔ TÍCH BÁC SĨ VẠN NĂNG

(Truyện cổ Grimm)

Xưa có một bác nông dân nghèo tên là Tôm. Một hôm, bác bánh xe bò chở củi ra tỉnh bán cho một ông bác sĩ lấy hai đồng tiền. Lúc trả tiền, bác sĩ đang ngồi ở bàn ăn. Bác nông dân thấy ông ta ăn uống thịnh soạn nên cũng muốn được làm bác sĩ như ông.

Bác tần ngần đứng lại một lúc rồi hỏi xem mình có thể làm bác sĩ được không. Ông bác sĩ bảo: “Được chứ, cũng nhanh thôi.”

Bác nông dân hỏi: “Thưa, tôi phải làm gì ạ?”

“Trước hết chú về mua lấy quyển sách vỡ lòng, loại sách trang đầu có vẽ con gà trống ấy. Rồi chú bán chiếc xe và đôi bò lấy tiền mà sắm quần áo và đồ đạc của nghề bác sĩ. Sau hết, chú bảo người ta làm chiếc biển sơn mấy chữ “Tôi là Bác sĩ Vạn năng”, rồi đóng đinh treo trước cửa.”

Bác nông dân theo lời làm y như vậy. Bác làm bác sĩ chưa được bao lâu thì có một nhà quyền quý bị mất của. Ông ta nghe nói là có vị Bác sĩ Vạn năng ở làng nọ biết được số tiền mất bị trộm giấu ở đâu. Ông cho đánh xe đến nhà bác nông dân hỏi xem có phải bác là Bác sĩ Vạn năng không.

 “Quả đúng như vậy.” Bác nông dân trả lời.

Ông mời bác nông dân đi tìm của mất trộm. Bác nông dân đòi để vợ đi cùng. Ông đồng ý cho cả hai vợ chồng bác nông dân lên xe cùng đi.

Khi họ đến nhà thì bữa ăn đã dọn ra. Trước tiên bác nông dân đòi cùng ăn cái đã. Bác lại đòi để vợ cũng cùng ăn, rồi hai vợ chồng ngồi vào bàn.

Tên hầu thứ nhất bưng một món ăn ngon vào, bác nông dân hích vợ bảo: “Nhà nó ạ, thứ nhất đấy.” Ý nói tên hầu bưng món thứ nhất vào. Gã hầu kia lại tưởng bác định nói: “Tên trộm thứ nhất đấy”. Chính gã đã ăn trộm nên gã hoảng sợ.

Gã ra ngoài nói với các bạn: “Bác sĩ biết hết cả rồi, nguy quá! Ông ấy bảo ta là tên trộm thứ nhất.”

Tên thứ hai sợ không muốn vào nhưng rồi cũng đành phải vào. Gã mang món ăn vào thì bác nông dân hích vợ nói: “Nhà nó này, thứ hai đấy!” Tên hầu sợ quá tìm cách lảng ra.

Tên thứ ba cũng chung số phận ấy. Bác nông dân nói: “Nhà nó này, thứ ba đấy nhé!”

Tên thứ tư mang vào một đĩa thức ăn đậy kín.

Chủ nhà bảo bác nông dân trổ tài, đoán xem là món gì. Đó là món tôm, nhưng khi bác nông dân nhìn đĩa thức ăn, lúng túng quá, kêu lên: “Chà, khổ cho cái thằng Tôm tôi quá!”

Chủ nhà nghe thấy, reo lên: “Tài thật! Bác biết thế thì nhất định là bác biết ai lấy trộm tiền của tôi.”

Mấy tên hầu sợ quá, nháy mắt cho bác nông dân ra ngoài. Bác ra thì cả bốn tên hầu thú thật đã trót ăn trộm tiền. Chúng xin hoàn lại tiền và đưa thêm cho bác một số tiền lớn, chỉ xin bác đừng tố cáo chúng kéo ngay đến tính mạng. Chúng xin dẫn bác đến chỗ giấu của.

Bác nông dân nghe vậy thích lắm, lại vào ngồi ăn rồi nói: “Thưa ông, để tôi tìm trong sách cẩm nang xem tiền giấu ở đâu.”

Tên hầu thứ năm bò vào lò sưởi để dò xem bác nông dân có biết gì nữa không. Bác sĩ ngồi giở sách đánh vần ra, lật hết trang nọ đến trang kia để tìm con gà trống.

Bác tìm mãi không thấy, kêu lên: “Vẫn ở đấy thì phải ra đi chứ!”

Tên hầu ở trong lò sưởi tưởng là nói mình, sợ quá chui ra bảo: “Cái gì ông cũng biết!”

“Bác sĩ Vạn năng” chỉ cho chủ nhà biết chỗ giấu của nhưng không tiết lộ ai là kẻ trộm. Cả hai bên chủ nhà và đầy tớ đều cho bác nhiều tiền. Danh tiếng bác vang xa lừng lẫy.


Tags

Chia sẻ với bạn bè

VIẾT BÌNH LUẬN CỦA BẠN:
Hiển thị tất cả kết quả cho ""