Truyện cổ tích
HÒN VỌNG PHU:

Ngày xửa ngày xưa, có một đôi vợ chồng nghèo sinh được hai mụn con. Đứa lớn là trai nay mười một tuổi, đứa bé là gái nay lên sáu tuổi. Mỗi lần hai vợ chồng đi làm đồng hay đi đâu vắng thường để hai con ở nhà, dặn anh trông nom em gái. Một hôm trước khi đi làm, người mẹ trao cho hai con một cây mía, bảo đứa lớn ở nhà chặt mía cho em gái ăn.
Đứa anh ở nhà tìm dao chặt mía, không ngờ khi nó vừa đưa dao lên chặt, thì lưỡi dao sút cán văng vào đầu em. Cô bé ngã quay ra bất tỉnh nhân sự, máu đỏ lênh láng cả một vạt đất. Thấy thế, đứa anh tưởng em gái đã chết, hoảng sợ bèn bỏ trốn. Cậu bé đi mãi, thấm thoát đã mười lăm năm, cậu không biết mình đã đi qua những nơi nào.
Cuối cùng, cậu làm con nuôi một người đánh cá vùng biển Bình Định và nghề chài lưới giữ chân cậu ở đây luôn. Ngày tháng cứ thế trôi qua, cậu trưởng thành hơn và lấy vợ sinh con. Một lần biển động, người chồng ở nhà chải tóc cho vợ và phát hiện nguồn gốc của vết sẹo trên đầu vợ từ đâu mà có.
Anh hoảng hồn nhận ra mình đã lấy nhầm phải em gái làm vợ. Mặt mũi biến sắc nhưng anh vẫn cố gắng giữ bình tĩnh. Không cho vợ biết. Trời yên biển lặng, lấy lý do đi biển người chồng đã bỏ đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại ngôi nhà có vợ và con đang chờ đợi.
Người vợ ở nhà ngày ngày bồng con lên hòn núi ở cửa biển trông ngóng chồng về. Lâu dần hai mẹ con đều hóa thành đá. Về sau người dân nơi đây tưởng niệm gọi là Đá Trông Chồng hay còn gọi là Đá Vọng Phu.
Viết bình luận